Trang chủ > Đọc chơi > Ngẫu hứng Trần Tiến 9

Ngẫu hứng Trần Tiến 9


Lâu lắm rồi, đêm qua nó lại hiện về.

– Sao mày ở thiên đàng mà vẫn mặc áo lính ?

– Quen mất rồi Tiến ạ, mặc cái gì cũng thấy khó chịu, dù đẹp đến mấy cũng thấy thiếu cái gì đấy, à…mùi cỏ úa chẳng hạn.

– Ừ nhỉ, cái mùi ẩm mốc của rừng già, cái mùi hôi của thuốc lá Tà –ôi. Mùi mồ hôi và máu dính…ngày ấy.

Tỉnh dậy, nó lại đi rồi. Nhìn qua cửa sổ, có gì đó vừa bay đi như một vệt sao màu cỏ úa.

Năm 75 anh về, mang cho mẹ bao nhiêu quần áo đẹp kiểu câc bà mợ quí phái trước 54. Chả bao giờ thấy mẹ mặc. Lúc nào mẹ cũng chỉ bận mấy cái áo cánh vải phin gì đó,thời bố còn sống, vá nhiều lắm rồi.

Mãi sau này mình mới hiểu lờ mờ, bố mất rồi mẹ mặc áo đẹp cho ai .

Về Hà nội, đôi khi thóang bóng mấy lưng áo màu cỏ úa đi tập thể dục quanh hồ, đến gần thì y chang. Mấy người già cỡ tuổi mình cả. Quần áo đẹp giờ rẻ bèo, sao những người đi qua cuộc chiến lại ít khi dùng nhỉ.

Sáng nay đi tập sớm, về khách san thấy chăn mên đã gấp ngăn nắp, đôi dép sếp cuối giường hướng mũi ra ngoài như chỉ để chờ báo động là chạy. Nghĩ buồn cười cái thằng bạn lính cùng phòng, bằng tuổi mình mà thói quen vẫn giữ như ngày trong rừng.

-Lát nữa khách sạn họ dọn cho, sao mày phải cẩn thận thế?

– Quen mất rồi, Tiến ạ.

Lại thế!… giật mình nhớ câu nói trên thiên đường đêm qua.

Thằng bạn “còn sống “ngồi lặng lẽ rót cho anh ly trà sớm, xuýt xoa giá bây giờ có điếu thuốc lào Tiến nhỉ.

Nghe buồn chết mẹ.

Ôi ,những ngôi sao màu cỏ úa quanh ta…Gía mà cuộc đời không mất niềm tin và tuột dốc thế này thì cuộc chiến ấy đẹp biết bao nhiêu.

Anh kiếm cho nó được cái điếu cày ở chỗ mấy cậu bảo vệ. Nó phả khói đầy phòng xong rồi chậm rãi kể như tụng kinh :

-Tao bị báo tử rồi đấy chứ. Không biết thế nào, tao lại không đi cùng đoàn xe ấy. Chắc là cãi nhau với xếp. Đoàn xe bị bom chết không còn một mống. Tao đi với đoàn xe sau. Sáu năm sau, đến ngày giải phóng mới trở về, rồi tao ở biệt Sài gòn cho tơi bây giờ. Cũng nghe nhà kể chuyện về giấy báo tử giống nhà mày nhận được. Anh Trần Hiếu chả khóc rống lên ở bộ văn hoá là gì.

-Rồi sao ?

-Chỉ thương một thằng ngày ấy không biết tin, lập bàn thờ tao suôt 30 năm.

Một ngày có cuộc gọi ở đâu đó :

– Có phải đây là số anh Kỳ không ?

– Vâng tôi đây, ai đấy ?

– Tiên sư bố nhà mày!

Rồi khóc rống lên.

– Tôi đây, ai đấy?

Lại nhiều tiếng của nhiêu người nữa rống lên.

-Tiên sư bố thằng Kỳ!

Té ra đám bạn cũ ở Nam định nó tưởng tao đã chết trong chuyến xe định mệnh ấy.

Ngày hôm sau tao bay ra ngay, nhìn thấy ảnh mình đã úa vàng trên bàn thờ nhà nó.Tao khóc, chúng nó lại khóc. Cả một đám mấy thằng già bạc tóc ngồi ôm nhau khóc, chẳng còn biết nói gì.

– …..

– Rồi chúng nó muốn rủ tao đi kiếm vai lon mừng ngày còn sống trở về. Nhưng chẳng thằng nào có tiền cả.

– Ôi , tiền tao đông như quân Nguyên đây. Chúng mình kiếm nhà hàng nào ngon nhất , đi.

Cả bọn im lặng.Thằng bạn tao nói nhỏ :

-Bọn tao chưa bao giờ được vào nhà hàng, làm sao biết ở đâu ngon.

Năm đó 97 hay 98 gì đó. Nhìn những thằng bạn lính hôc hác nhớ thương mình, bao nhiêu năm sau hoà bình vẫn hốc hác. Thế là tao lại khóc. Rồi cả bọn lại ôm nhau khóc như trẻ con

Lập ạ, khi đó anh chợt nhìn ra cửa sổ .

Và thấy cay mắt.

Như có nhiều ngôi sao màu cỏ úa lang thang đâu đó, đỏ mặt nhìn lại anh.

Nguồn: http://quechoa.info

  1. Chưa có phản hồi.
  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: