Lưu trữ
Đình công và kích động đình công
Việc người lao động đòi hỏi quyền lợi hợp pháp của mình là chính đáng. Tuy nhiên, vấn đề xã hội này đã được các thế lực thù địch, chống đối lợi dụng triệt để nhằm kích động, gây mất ổn định chính trị – xã hội. Tại Đồng Nai, đầu năm 2011, Công an tỉnh đã bắt giữ một số đối tượng về hành vi soạn truyền đơn với các nội dung kêu gọi đình công rải khắp cả trong và ngoài Công ty Namyang… Tại thị trấn Dĩ An (Bình Dương), lực lượng chức năng đã bắt giữ 4 đối tượng do có hành vi kích động, gây sức ép buộc các công nhân thuộc Công ty TNHH Chutex tại Khu công nghiệp Sóng Thần 2 đình công. Mới đây, tại Quảng Ninh, một số kẻ lạ mặt đã dùng tin nhắn kích động, thậm chí đe dọa, ngăn cản, đánh đập, không cho công nhân của Công ty Sao Vàng đi làm… Theo nhận định của các cơ quan chức năng, đó là những việc làm không bình thường, nhằm mục đích phá hoại sản xuất, kinh doanh, gây mất ổn định chính trị, an ninh trật tự, gây ảnh hưởng tiêu cực đến môi trường đầu tư của nước ta.
Để đấu tranh ngăn chặn tình trạng trên, lực lượng chức năng và chính quyền các địa phương đã áp dụng nhiều biện pháp như ban hành Quy chế phối hợp giải quyết các vụ đình công, ngừng việc tập thể tại các doanh nghiệp; chủ động rà soát, nắm chắc diễn biến tình hình của các doanh nghiệp và người lao động trên địa bàn, đặc biệt chú ý đến tư tưởng, tâm lý của người lao động để chủ động giải quyết ngăn chặn từ xa các vụ ngừng việc tập thể, không để các thế lực thù địch, chống đối lợi dụng kích động, gây rối, chống phá… Tuy nhiên, một biện pháp quan trọng mà Bộ Công an khuyến cáo là cần phải đẩy mạnh hơn nữa công tác tuyên truyền, phổ biến pháp luật liên quan về lao động, đặc biệt là âm mưu lợi dụng các vấn đề trong quan hệ giữa chủ doanh nghiệp với người lao động để kích động công nhân đình công, ngừng việc tập thể nhằm chống phá Việt Nam của các thế lực thù địch. Cùng với đó các cơ quan chức năng, cần phối hợp chặt chẽ với cơ quan công an các cấp kiên quyết điều tra, phát hiện những phần tử chủ mưu, quá khích, kích động, xúi giục, cưỡng ép người lao động đình công, ngừng việc tập thể gây mất ổn định an ninh, chính trị, trật tự an toàn xã hội để đưa ra xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.
Kim Ngọc
Thực chất “hai kịch bản” cho Việt Nam là gì?
Ở trong nước, một số kẻ cơ hội chính trị cũng mưu toan lợi dụng vấn đề tranh chấp Biển Đông để “bắn hai con chim bằng một mũi tên” – vừa chia rẽ, phá hoại quan hệ Việt Nam – Trung Quốc, vừa thực hiện chiến lược xóa bỏ chế độ chính trị, xóa bỏ Nhà nước CHXHCN Việt Nam do Đảng ta lãnh đạo. Có người kêu gọi phải “đồng hành quân sự với Hoa Kỳ”, xem đây là “mệnh lệnh của thời đại”. “Táo bạo” hơn, họ còn đưa ra “ý tưởng”: Đánh đổi Chế độ xã hội XHCN do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo lấy sự cam kết của của một số cường quốc phương Tây, làm đối trọng với Trung Quốc. Lập luận của họ như sau: Việt Nam là một quốc gia nhỏ yếu, để có đủ khả năng chống lại sự xâm lược của Bắc Kinh, phải liên minh với một số nước lớn có tiềm lực về chính trị, quân sự, kinh tế đủ mạnh bằng cách có được “một cam kết chặt chẽ, trung thành với nhiều đồng minh song hoặc đa phương, vốn là cường quốc phát triển, văn minh và có tiềm lực như Mỹ, Nhật Bản, Đức, Anh và nhiều nước khác làm đối trọng”. Muốn vậy Việt Nam phải “chớp thời cơ, thực hiện cải cách chính trị, thay đổi thể chế, chuyển đổi tư tưởng… thì mới hy vọng tranh thủ được sự hậu thuẫn vững mạnh của phần còn lại của thế giới… nhằm thoát khỏi sự độc tài, sự hung hãn, lấy thịt đè người của láng giềng Trung Quốc”…
Gần đây, xung quanh việc Ủy ban nhân dân TP Hà Nội ra Thông báo yêu cầu chấm dứt mọi hoạt động tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát trên địa bàn Thủ đô thì trên nhiều trang mạng lại diễn ra trò “kẻ tung, người hứng”: Có kẻ cho rằng đây là một văn bản “cản trở lòng yêu nước”, là vi phạm “quyền Hiến định của công dân”. Thậm chí có người vu cáo thông báo này là “đánh tín hiệu vui mừng cho quân xâm lược biết để chúng xốc tới”… Còn Người phát ngôn của Đại sứ quán Hoa Kỳ thì “quan ngại” về “việc bắt giữ các cá nhân dường như chỉ vì họ đã bày tỏ chính kiến của mình một cách ôn hòa” và kêu gọi trả tự do cho những người này!
Cần nói rằng, hơn bao giờ hết, mọi sáng kiến, mọi việc làm của bất cứ ai, làm gì, ở đâu vì độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia và vì sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc phải được trân trọng, khuyến khích. Ví dụ người ta có thể tham gia phản kích lại cuộc “chiến tranh thông tin” trên báo chí nước ngoài và trên mạng Internet, vạch trần âm mưu, thủ đoạn vu cáo Việt Nam để người dân Trung Quốc và cả thế giới thấy rằng Việt Nam chỉ bảo vệ chủ quyền của mình, không hề có chuyện Việt Nam “xâm phạm lãnh hải của Trung Quốc”, không hề có chuyện “Việt Nam hăm dọa Trung Quốc”… Cần nói rõ lập trường của Việt Nam là kiên quyết bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của mình, đồng thời phấn đấu giữ vững môi trường hòa bình để xây dựng đất nước, mong muốn tất cả các bên liên quan kiềm chế, không làm phức tạp thêm tình hình, không để xảy ra xung đột. Việt Nam, trước sau như một, chủ trương giải quyết các tranh chấp trên Biển Đông thông qua đối thoại, bằng con đường hòa bình, dựa trên Công ước LHQ về Luật Biển 1982 và Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông ký giữa Trung Quốc và ASEAN. Với Trung Quốc, Việt Nam kiên trì phát triển quan hệ hòa bình, hữu nghị, hợp tác theo phương châm 16 chữ “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai và “4 tốt”-”láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”. Các tranh chấp về biên giới, lãnh thổ giữa hai nước là vấn đề phức tạp, do lịch sử để lại, phải kiên trì giải quyết trên cơ sở thỏa thuận cấp cao hai nước và xuất phát từ tầm cao chiến lược…
Lại nói về “sáng kiến” đánh đổi chế độ xã hội chính trị lấy cam kết của những nước lớn như đã nói ở trên – lý lẽ của họ ra sao? Nếu có thì ai là người hưởng lợi?
Thứ nhất, liệu có nước lớn nào cam kết chỉ vì lợi ích của nước nhỏ hay không? Thiết nghĩ chỉ những người chẳng hiểu gì về lịch sử, chính trị mới nghĩ rằng các cường quốc luôn luôn vô tư trong việc giúp đỡ, ủng hộ các nước nhỏ yếu. Thật ra không một quốc gia nào chỉ hành động vì lợi ích của nước khác. Trái lại, trước hết họ hành động vì lợi ích của chính mình. Như các phương tiện thông tin đại chúng đã đưa, trong sự kiện tranh chấp ở Biển Đông bà H.Clin-tơn tuyên bố rằng Hoa Kỳ “có lợi ích ở khu vực này, lợi ích tự do hàng hải…”. Đương nhiên bà H.Clin-tơn cũng tuyên bố Hoa Kỳ còn có “đồng minh” ở đây.
Cơ sở của mọi cam kết với bất cứ quốc gia nào, dù là nước lớn hay nước nhỏ, dù đó là chế độ chính trị là gì… rút cuộc đều vì lợi ích của mỗi nước và của các bên. Nói cách khác, bất cứ cam kết quốc tế nào chỉ có thể dựa trên sự thống nhất về lợi ích của cả hai phía. Không được quên đã có không ít những cuộc “mặc cả, mua bán, đổi chác” giữa các nước lớn “trên lưng” các nước nhỏ. Điều này đã được lịch sử thế giới trong thế kỷ XX xác nhận.
Thứ hai, phải chăng có thể “đánh đổi” chế độ chính trị, thể chế quốc gia lấy sự bảo đảm của các cường quốc? Cho đến nay chưa có một thực tế lịch sử nào xác nhận cho một phương thức như vậy. Trái lại, người ta thấy nhiều cường quốc đã từng ủng hộ cho một chế độ xã hội hoàn toàn khác biệt với chế độ của mình. Đừng quên rằng chế độ diệt chủng của Khơ-me đỏ ở Cam-pu-chia, chế độ độc tài Pi-nô-chê ở Chi-lê, chế độ hà khắc Ta-li-ban trước đây ở Áp-ga-ni-xtan… chẳng phải đã từng được nhiều nước mệnh danh là “thế giới tự do” ủng hộ đó sao?
Thứ ba, giả thử nếu có sự đánh đổi đó thì điều gì sẽ diễn ra và ai là người được hưởng lợi? Xưa nay chưa bao giờ có một tinh thần yêu nước nào, chủ nghĩa yêu nước nào lại không mang dấu ấn quan điểm chính trị, cũng như chưa bao giờ có ai thừa nhận mình là người bán nước. Để đánh giá một cách khách quan thế nào là tinh thần yêu nước người ta phải xuất phát từ nhữngđòi hỏi của lịch sử, làm rõ những hành vi đó có lợi hay có hại cho sự bảo đảm độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia, mà đảng lãnh đạo, cầm quyền, chính phủ đương nhiệm là người đại diện duy nhất.
Rút cuộc hai kịch bản, theo “gợi ý” của “các chiến sĩ” dân chủ, nhân quyền (một là “thực hiện cải cách chính trị, thay đổi thể chế, chuyển đổi tư tưởng…”; thứ hai là “đối đầu với Bắc Kinh”) nhằm mục đích gì? Câu trả lời đã rõ. Đó là một thủ đoạn lợi dụng khó khăn, thách thức hiện nay, lợi dụng tinh thần yêu nước của nhân dân ta, để phá hoại sự ổn định chính trị, cản trở công cuộc đổi mới, từng bước đi đến xóa bỏ chế độ xã hội XHCN, xóa bỏ Nhà nước CHXHCN Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, đưa đất nước ta, dân tộc ta nếu không rơi vào thảm họa chiến tranh thì cũng trở thành thuộc địa kiểu mới của phương Tây…
Thành Trung
Xác định rõ thủ đoạn, âm mưu của các thế lực thù địch
Nhân kỷ niệm 66 năm Cách mạng Tháng Tám và ngày truyền thống Công an nhân dân (19.8.1945 – 19.8.2011), chiều 16.8, tại Phủ Chủ tịch, Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang đã tiếp thân mật đoàn đại biểu thanh niên công an tiêu biểu, nhân dịp về thủ đô báo công dâng Bác và dự lễ tuyên dương “Thanh niên công an tiêu biểu làm theo lời Bác: Vì nước quên thân, vì dân phục vụ” năm 2011.
Nói chuyện với các đại biểu, Chủ tịch Nước nhiệt liệt biểu dương thành tích xuất sắc của các tấm gương thanh niên công an tiêu biểu; nhấn mạnh những chiến công của ngành trong thời gian qua có sự đóng góp to lớn của thanh niên công an nhân dân. Sự mến yêu, niềm tin của nhân dân đối với ngành công an gắn liền với những thành tích, chiến công chói sáng của các chiến sĩ công an nhân dân. Chủ tịch Nước tin tưởng, công an nhân dân mãi mãi là lực lượng nòng cốt, xung kích, là chỗ dựa tin cậy của cả hệ thống chính trị trong bảo vệ an ninh quốc gia, giữ gìn trật tự, an toàn xã hội, chống diễn biến hòa bình, chống các loại tội phạm, góp phần quan trọng tạo môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước, mang lại cuộc sống bình yên cho nhân dân.
Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang nêu rõ, Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ 11 của Đảng đã đề ra phương hướng, mục tiêu, nhiệm vụ phát triển đất nước trong các giai đoạn sắp tới, đó là mong muốn hòa bình, ổn định, thực hiện công cuộc CNH-HĐH đất nước, tạo cho nhân dân có cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Bên cạnh những điều kiện thuận lợi, chúng ta cũng xác định rõ những thủ đoạn, âm mưu của các thế lực thù địch hòng làm mất ổn định, chống phá đất nước. Chính vì vậy, lực lượng công an nhân dân phải luôn ý thức trách nhiệm, nêu cao bản lĩnh, học tập và thực hiện tốt 6 điều Bác dạy, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, dù trong bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào cũng luôn xứng đáng với danh hiệu cao quý là người công an của nhân dân.
T.S (Theo TTXVN)
Chống “diễn biến” và “tự diễn biến”
1. “Diễn biến hòa bình” (“DBHB”) thường được xúc tiến với những đối tượng đã bị các thế lực đế quốc phương Tây tiến công về quân sự hoặc gây lật đổ nhưng không đạt mục tiêu, nay phải dùng chiêu tiến công tổng lực “không đánh mà thắng” làm cho đối phương tự từ bỏ chế độ. Chiến lược này trên thực tế đã thu được những kết quả nổi bật. Trong mục II của Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011) về Quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta có ghi rõ: “Trong quá trình hình thành và phát triển, Liên Xô và các nước XHCN khác đã đạt được những thành tựu to lớn về nhiều mặt, từng là chỗ dựa cho phong trào hòa bình và cách mạng thế giới, góp phần quan trọng vào cuộc đấu tranh vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội. Chế độ XHCN ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ là tổn thất lớn đối với phong trào cách mạng thế giới…”. Các nước XHCN ở Đông Âu và Liên Xô thành tích đầy mình, từng là trụ cột cho cách mạng thế giới còn bị diễn biến thì chúng ta dù có thắng lợi đến đâu cũng xin chớ chủ quan.
2. Bị “diễn biến” thường xảy ra vào lúc ít ai ngờ tới: Liên Xô đang cải tổ để …”có nhiều chủ nghĩa xã hội hơn”, đã tự thấy đến thời kỳ “chủ nghĩa cộng sản phát triển”, có thể “phân phối theo nhu cầu”; CHDC Đức và Tiệp Khắc thì đã thành “đất hứa” của các nước chậm tiến… Nó diễn biến nhanh đến mức các lực lượng vũ trang không còn biết nghe ai và bắn vào đâu, như “đội An pha”, giữa đội trưởng và chính trị viên không nhất trí, đành… án binh bất động (!). Đảng tuyên bố tự giải tán, Nhà nước tự chuyển sang chế độ Tổng thống, đảng viên và quần chúng mặc cho nhóm phản động lộng hành… Có rất nhiều nguyên nhân nhưng nổi lên là việc chọn sai nhân sự… kế tục.
3. Nhìn bề ngoài, “Diễn biến hòa bình” là chiến lược của các thế lực thù địch, còn “tự diễn biến” là việc của ta, phụ thuộc vào chính ta. Song, thực tế đã chứng minh đó chỉ là hai cực âm-dương, nhân-quả của một chủ đề, một mục tiêu chiến lược, giống như trò tung hứng, có kẻ tung, người hứng và ngược lại. Một mặt, thế giới tư bản không ngừng phô trương về sự tuyệt diệu của mình, giấu biệt những mặt xấu, điển hình như gần đây đã phơi ra những vụ nghe trộm, những trại giam ngầm…, trong khi, trong nội bộ ta, cá biệt đã từng xuất hiện không ít vị mà bản thân họ có quá trình đóng góp đáng kể cho cách mạng, đã được Đảng, Nhà nước giao nhiều trọng trách, nhưng vì chưa có quá trình tìm hiểu sâu về những thành tích… bất hảo sâu xa của chủ nghĩa tư bản, chỉ đọc nó trên giấy mà không thực sự cảm thụ đã bỗng… tự “sám hối”, “bái phục” chủ nghĩa tư bản như thần tượng, không tiếc lời khen ngợi, còn với ta thì cái gì cũng chê ỏng chê eo… Có vị vẫn đảm nhiệm chức năng trong bộ máy Nhà nước, nhưng cuộc sống thật thì “Tây”… hơn cả người Tây, con cái chưa mở mắt đã cho hướng ngoại, mù tịt về lịch sử dân tộc, ông cha. Sống với dân thì xa cách, nói với cơ sở thì “dạy” nhiều, nghe ít. Cũng cá biệt và rất cá biệt thôi, nhưng không phải không có những cán bộ nói rất giả, sống rất giả với công việc được dân, được nước, được Đảng giao, còn cuộc sống thật là ở trên sân gôn, trong rì sọt (resort), giữa các “đàn em” đang được bao che và nhận lại cổ phần… Đó chính là mầm mống của “tự diễn biến”.
Chúng ta cũng không biệt phái kiểu “ý thức hệ” đến mức khuyết tật gì cũng đổ lên đầu đối phương, không biết đến những mặt mạnh của chủ nghĩa tư bản. Công bằng mà nói, nếu đem chế độ phong kiến, lối suy nghĩ tiểu nông hoặc sản xuất nhỏ ra so sánh thì chủ nghĩa tư bản thực sự là… bước tiến vĩ đại. Còn nếu suy xét, ngẫm nghĩ cho thật kỹ, thì không thể phủ định được câu nói đầy hình tượng của Các Mác: “Chủ nghĩa tư bản ra đời, mỗi lỗ chân lông đều rớm máu”. Với những khuyết tật sinh ra từ trong lòng của chế độ ấy, chủ nghĩa tư bản làm sao trở thành tương lai của cả loài người được? Tất nhiên, chúng ta cũng hiểu rằng, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội là hoàn toàn không đơn giản, nếu như không muốn nói là còn muôn vàn chông gai.
4. Cũng cần thiết phải tìm hiểu xem các thế lực thù địch đang mưu gì, làm gì, nhưng điều quan trọng nữa là phải cảm thụ một cách nhạy bén, tinh tường xem nội bộ ta, rộng ra là xã hội ta, đã bị…“tự diễn biến” tới đâu, giống như với bác sĩ điều trị, đặt trọng tâm vào việc “khám bệnh” và chữa trị cho người bệnh. Thiết nghĩ, không chỉ các cơ quan chức năng, mà tất cả chúng ta rất cần phải lắng nghe xem người dân đồng thuận đến đâu, còn băn khoăn về những điều gì, tính dân chủ, công bằng, văn minh của chế độ được thực hiện đến đâu, các tệ nạn nội sinh đang gây trở ngại gì? Chỉ có sự nhìn nhận một cách nghiêm túc và có trách nhiệm như thế mới thực sự chống “tự diễn biến” như Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI đã chỉ ra.
Lê Quý Đôn – nhà bác học của dân tộc Việt Nam thế kỷ XVIII - trong Kiến văn tiểu lục, quyển 1, Châm cảnh (khuyên răn) từng viết: “Quân tử nghĩ đến điều lợi là lợi chung cho mọi người, tiểu nhân nghĩ đến điều lợi là lợi riêng cho bản thân”. Ngày nay ta cần phân biệt giữa người…“tử tế” và người “không tử tế”. Chẳng cần tìm đâu xa, cứ đọc hết những nội dung mà các văn bản nghị quyết Đại hội Đảng nhắc đi nhắc lại về tệ nạn “quan liêu, tham nhũng, chạy chức, chạy quyền, chạy huân chương, không ít người vào Đảng với động cơ lệch lạc và cơ hội”, coi “tệ nạn quan liêu và thoái hóa biến chất của cán bộ đảng viên là một trong hai nguy cơ lớn” chỉ xếp sau “nguy cơ sai lầm về đường lối”, cũng không thể chỉ có niềm lạc quan mà không dấy lên một nỗi e ngại về những trở lực mà những người không tử tế gây ra cho những mục tiêu và phương hướng ta đang đi tới.
*
* *
Loại bỏ mọi hiện tượng nhốn nháo đang đầy rẫy ở mọi nước, nhìn vào bề sâu của dân trí Việt Nam, ta vẫn thấy rõ một dân tộc đầy nghĩa khí và độ lượng, rất công tâm, tinh tường, phân biệt rõ người tử tế và người không tử tế.
Chỉ cần mỗi cán bộ, đảng viên, công dân, chiến sĩ… giữ cho mình phẩm chất và đạo đức trong sáng, là người tử tế, nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ, thực sự học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, thì anh khí của dân tộc sớm muộn sẽ xua tan tà khí, xã hội ta sẽ không có đất màu cho các thế lực thù địch thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình”, một đất nước Việt Nam giàu mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh sẽ từng bước trở thành hiện thực.
Thiếu tướng, GS Bùi Phan Kỳ